BUDDHA - THIỀN TUỆ
Tại Sao Bạn Phải Hành Thiền, Lợi Ích Khi Thiền Và Sự Phát Sinh Trí Tuệ
“Cố đừng suy nghĩ quá nhiều. Nếu bạn phải nghĩ thì suy
nghĩ với sự tỉnh giác. Hãy làm cho tâm bình an trước. Nơi nào có sự hiểu biết,
nơi đó không cần có sự suy nghĩ. Sự tỉnh giác sẽ thay thế vào đó và trí tuệ
phát sinh.”
Tại Sao Bạn Hành Thiền?
Vì tâm bạn không hiểu những gì cần được hiểu. Nói cách khác,
bạn không thật sự biết là điều gì và chuyện gì đang xảy ra. Bạn không biết đâu
là sai, đâu là đúng, dù là thứ mang đến khổ đau và khiến bạn nghi ngờ. Bạn đến
đây để tìm kiếm sự bình an và kiềm thúc là vì tâm của bạn bất
an. Chúng cứ bị lung lay bởi sự
hoài nghi và hiếu động. Mặc dù dường như có rất nhiều cách để tu
hành, chung quy chỉ có một mà
thôi. Cũng như những cây ăn trái, chúng ta có thể có trái sớm hơn bằng cách
trồng cây chiết, nhưng cây đó sẽ không dẻo dai và bền bỉ. Nếu chúng ta trồng
cây từ hạt, thì cây lớn lên sẽ khỏe mạnh và có nhiều sức chịu đựng hơn. Sự tu
hành cũng vậy. Khi mới tu hành, tôi không hiểu điều này. Chừng nào tôi vẫn chưa
hiểu biết đúng đắn, tôi vẫn thấy việc ngồi thiền là khổ sở, đến độ có lần tôi
phát khóc. Có lúc tôi đặt mục tiêu cho mình quá cao, có lúc thì không đủ cao.
Tôi không bao giờ biết thế nào là sự quân bình. Tu hành một cách bình an là
không đặt tâm quá cao hay quá thấp, mà ở điểm quân bình.
Tu hành nhiều cách khác
nhau với nhiều vị Thầy khác nhau có thể rất rối rắm. Vị
thầy này bảo bạn phải tu cách này, vị kia bảo bạn tu cách kia. Bạn không biết
đâu là đúng, đâu là sai, không biết cốt tủy của sự tu hành là gì. Kết quả là sự
rối rắm và nghi ngờ. Không ai biết cách để hài hòa sự tu hành của họ. Cho
nên, cố đừng suy nghĩ quá nhiều. Nếu bạn phải nghĩ, thì suy nghĩ với sự
tỉnh giác. Hãy làm cho tâm bình an trước. Nơi nào có sự hiểu biết, nơi đó không
cần có sự suy nghĩ. Sự tỉnh giác sẽ thay thế vào đó và trí tuệ phát sinh. Lối
suy nghĩ bình thường không phải là trí tuệ,
nhưng đó chỉ là sự lang thang không chủ đích và
không ý thức của tâm mà kết quả chỉ là sự hiếu động. Ở giai đoạn này, bạn không
cần suy nghĩ. Suy nghĩ chỉ khuấy động
tâm. Suy nghĩ quá nhiều có thể khiến bạn khóc.
Phát Triển Định Lực
Phát triển định lực để làm cho đầu óc vững vàng và
kiên định để có sự bình an
trong tâm. Tâm chưa được huấn luyện thường rất hiếu động và
khó điều khiển. Nó chạy lăng xăng theo trần cảnh, giống như dòng nước lúc chảy
qua bên này, lúc chảy qua bên kia, tìm kiếm những nơi thấp nhất. Các nông
gia và kỹ sư nông nghiệp biết cách điều khiển dòng nước để sử dụng hiệu quả cho
xã hội và con người. Cũng vậy, tâm được kiềm chế và huấn luyện liên tục sẽ là một
công cụ vô cùng hữu ích. Đức Phật dạy rằng: “Tâm được điều phục sẽ mang
đến chân hạnh phúc, vì thế hãy điều phục tâm cho tốt để đạt được những lợi ích
cao nhất”.
Tương tự, con vật chung quanh chúng ta như voi, ngựa, trâu,
bò cần phải được huấn luyện trước khi dùng chúng làm việc. Khi đó, sức mạnh của
chúng mới thật sự mang lại lợi ích cho chúng ta. Tâm được huấn luyện sẽ mang đến
cho chúng ta nhiều phúc lành hơn một cái tâm thô kệch. Đức Phật và các đệ tử đều
có cùng một khởi đầu như chúng ta với tâm chưa được huấn luyện. Nhưng sau
này, các vị đã trở thành những bậc
Thánh Nhân, những người mà chúng ta vô cùng tôn kính và học hỏi. Tâm được
kiểm soát và huấn luyện có thể giúp cho chúng ta tốt hơn trong mọi lĩnh vực, mọi
tình huống. Tâm được huấn luyện sẽ giúp cho đời sống của chúng ta quân bình,
khiến cho công việc dễ dàng hơn và phát triển khả năng lý luận để kiềm chế hành
động của mình. Nhờ thế, chúng ta sẽ ngày càng trở nên hạnh phúc hơn.
Sự Phát Sinh Trí Tuệ Từ Chánh Niệm Và Thiền Định
Trí tuệ là nhìn thấy chân lý về những tiến trình khác
nhau của thân và tâm. Khi dùng
cái tâm an định, được huấn luyện của mình để quán chiếu ngũ uẩn,
chúng ta sẽ nhận ra rằng cả thân và tâm đều vô thường, bất toại nguyện và
vô ngã. Khi nhìn thấy mọi việc với trí tuệ, chúng ta không còn dính mắc hay bám
víu nữa. Bất cứ những gì đến, chúng ta chấp nhận một cách tỉnh thức mà không buồn
phiền hay đau khổ, vì chúng ta nhận thấy rõ bản chất vô thường của vạn vật. Khi
bệnh hoạn hay đau đớn, chúng ta vẫn bình thản vì tâm đã được huấn luyện tốt.
Tâm như thế sẽ là nơi nương náu thật sự cho chính mình. Sự hiểu biết này chính
là trí tuệ, trí tuệ hiểu biết thực chất của mọi sự khi chúng phát sinh.
Trí tuệ phát sinh từ
Chánh Niệm và Thiền Định. Thiền Định đặt nền tảng trên
giới luật. Cả ba điều này – Giới, Định, Tuệ – tương quan mật thiết đến độ hành
giả không thể chỉ tập trung vào một khía cạnh để được giải thoát. Tiến trình tu
hành diễn ra như thế này. Trước hết, chúng ta rèn luyện cho tâm chú ý vào hơi
thở. Đây là sự phát sinh đức hạnh. Khi sự chánh niệm về hơi thở được thực
hành cho đến khi tâm tĩnh lặng
thì định lực phát sinh. Rồi từ sự quan sát, chúng ta thấy rằng
hơi thở là vô thường, khổ và vô ngã. Sự xả bỏ sẽ theo sau đó và đây là sự phát
sinh của trí tuệ.
Cho nên, thực tập chánh niệm về hơi thở có thể được xem là nền
tảng cho sự phát triển Giới, Định, Tuệ. Ba pháp tu này phụ thuộc chặt chẽ với
nhau như thế đó. Khi cả ba pháp Giới, Định,
Tuệ đều được phát triển, chúng ta gọi sự tu hành này là
Bát Chánh Đạo, là con đường duy nhất để thoát khổ. Bát Chánh Đạo là Pháp môn vô
thượng bởi vì nếu được thực hành đúng đắn, nó sẽ dẫn đến Niết Bàn, đến sự bình
an rốt ráo.
Để có kết quả, sự hành thiền phải được thực tập liên tục, nếu
có thể được. Đừng thiền một chút hôm nay và rồi sau một, hai tuần lễ, hay một,
hai tháng mới thiền lại. Tu hành như vậy sẽ không có kết quả tốt. Đức Phật
dạy chúng ta tu hành thường xuyên và chuyên cần, có nghĩa là tu hành càng liên
tục càng tốt.
Lợi Ích Của Sự Hành Thiền, Tu Hành
Khi chúng ta hành thiền như cách trên, thành quả của sự tu
hành sẽ có ba giai đoạn như sau:
- Thứ
nhất, đối với những hành giả mà sự phát tâm bắt nguồn từ đức tin thì sự
tin tưởng của họ vào Phật, Pháp, Tăng sẽ tăng trưởng dần dần. Đức tin này
sẽ củng cố sự tu hành của họ. Họ cũng sẽ hiểu biết về tính chất nhân quả của
mọi việc rằng hành động thiện lành mang lại kết quả thiện lành, và hành động
bất thiện sẽ mang lại hậu quả bất thiện. Những người này sẽ đạt được sự
bình an và hạnh phúc lớn lao.
- Thứ
hai, những người đã đạt các Thánh Quả A Na Hàm, Tư Đà Hàm, Tu Đà Hoàn phát
triển đức tin Tam Bảo không thể lay chuyển. Họ rất an lạc và đều hướng đến
mục tiêu là cảnh giới Niết Bàn.
- Thứ
ba, những người đã đạt đến Thánh quả A La Hán hay Phật Toàn Giác đã đoạn
diệt tất cả phiền não. Họ là những vị
đã giải thoát rốt ráo và hoàn tất
hành trình tâm linh. Chúng ta thật may mắn là đã được sinh làm người và được
nghe chánh pháp. Đây là một cơ hội mà cả triệu triệu chúng sinh khác không
có được. Cho nên, đừng xem thường nó. Hãy nhanh chóng phát triển sự toàn
thiện và đi theo con đường tu hành đúng đắn để đạt đến những đẳng cấp cao
nhất. Đừng lãng phí thời gian. Đừng sống một cuộc đời không có mục đích.
Hãy cố đạt cho được sự chứng ngộ chân lý ngay trong ngày hôm nay, nếu có
thể được.
Nhận xét
Đăng nhận xét