INNER ENGINEERING - HIỂU NGHIỆP ĐỂ KIẾN TẠO BẢN THÂN
Tôi là ai ? Ý nghĩa cuộc sống là gì ? Và trên hết làm thế nào để sống đúng cách , sáng suốt và yên vui trong thế giới nhiều thử thách này
Nhìn quanh bạn đi. Tự hỏi mình xem có bao nhiêu người bạn quen biết đang sống mà có chút hiểu biết thực sự nào về cái cỗ xe lửa điên cuồng được gọi là cuộc sống. Hầu hết mọi người là những con tốt thụ động trên chuyến đi này, mù tịt về cơ chế vận hành, nguồn nhiên liệu, cách thức kiểm soát phương hướng hoặc vận tốc, hay hơn hết thảy, danh tính người cầm lái.
Họ nói về tự do ý chí, quyền tự do và tính độc lập. Thế nhưng, họ chỉ có rất ít hoặc không hề có quyền kiểm soát cuộc sống của mình. Vận mệnh của họ là thứ được họ tạo ra một cách vô thức.
Chào mừng bạn đến với nghiệp, một nhân tố đưa bạn trực tiếp quay trở lại đúng vị trí của mình, vị trí mà từ trước đến nay vốn dĩ thuộc về bạn: vị trí người cầm lái.
Nghiệp chỉ đơn giản có nghĩa là chúng ta đã và đang tạo ra bản kế hoạch chi tiết cho cuộc đời mình .Nó khiến mỗi người trong chúng ta trực tiếp nhận lãnh trách nhiệm về vận mệnh của chính bản thân mình, và trên hết, về bản chất của trải nghiệm trong cuộc sống của chúng ta.Khi bạn hiểu về nó, chỉ đơn thuần chuyển biến bạn từ một hành khách kinh hãi tột độ, sợ sệt trắng bệch cả mặt mũi ở ghế sau thành một tay lái tự tin, làm chủ vô-lăng, vui vẻ lèo lái con đường vận mệnh của riêng mình.
Nghiệp là hành động ở 3 cấp độ: cơ thể, tâm trí và năng lượng. Bất luận bạn làm gì ở 3 cấp độ này thì cũng đều lưu lại tồn dư hay dấu tích nhất định nào đó lên bạn
Điều này có nghĩa là gì?
Đơn giản thế này thôi. Trong mỗi giây phút cuộc đời bạn, năm giác quan đều đang thu thập dữ liệu từ thế giới bên ngoài. Phải nói là bạn bị những tác nhân kích thích oanh tạc dồn dập trong mọi khoảnh khắc. Theo thời gian, khối lượng đồ sộ những cảm nhận giác quan này bắt đầu tạo thành một khuôn mẫu riêng biệt bên trong bạn. Khuôn mẫu này dần dần tự tiến triển thành những khuynh hướng hành vi. Tập hợp những khuynh hướng trên lại ngày càng được củng cố hơn theo thời gian và tạo thành cái mà bạn gọi là tính cách của mình, hay cái mà bạn khẳng định là bản chất thật của mình.
Nó cũng hoạt động theo chiều ngược lại: Tâm trí định hình cách thức bạn trải nghiệm thế giới xung quanh. Điều này trở thành nghiệp của bạn – một định hướng sống mà bấy lâu nay bạn đã tạo ra cho chính mình một cách tương đối vô thức. Bạn không biết những khuynh hướng trên hình thành và phát triển như thế nào. Thế nhưng, cái mà ban xem là "bản thân mình" vốn chỉ là một sự tích lũy của những thói quen, thiên hướng và khuynh hướng mà bạn đã thu được theo thời gian trong khi không hề có ý thức về quá trình đó.
Nói cách khác, nghiệp cũng giống như một phần mềm cũ mà bạn đã vô thức viết ra cho chính mình.
Và tất nhiên là bạn đang cập nhật nó hằng ngày!
Tùy thuộc vào loại hành động bạn thực hiện (cơ thể, tâm trí và năng lượng), bạn viết nên phần mềm của mình. Một khi phần mềm này được viết ra, toàn bộ hệ thống của bạn vận hành theo tương ứng. Dựa trên thông tin từ quá khứ, những khuôn mẫu ký ức nhất định tiếp tục tái diễn. Giờ thì cuộc sống của bạn lặp đi lặp lại và mang tính chu kỳ Theo thời gian, bạn dần dà sa vào cái bẫy do chính những khuôn mẫu của mình tạo ra. Giống như rất nhiều người, bạn hầu như không biết vì đâu mà những tình huống nhất định cứ tái diễn trong cuộc sống nội tại lẫn cuộc sống bên ngoài. Đó là vì những khuôn mẫu này là hoàn toàn vô thức. Theo thời gian, bạn biến thành một con rối cho những quá khứ được tích lũy của mình.
Đây là một vòng luẩn quẩn. Chỉ cần bạn chạm vào mặt nước của tâm trí mình một lần thôi, những gợn sóng lăn tăn từ đó cũng đủ sức kéo dài đến nhiều kiếp sống. Tâm trí là một quá trình vốn tăng tốc mà không cần bạn trợ sức.
Vậy nghiệp không phải là một hệ thống thưởng phạt nào đó ở bên ngoài. Nó là một chu kỳ bên trong bạn do chính bạn tạo ra. Những khuôn mẫu này đang không áp chế bạn từ bên ngoài, mà là từ bên trong. Từ góc nhìn bên ngoài thì đó có thể là một ngày mới. Bạn có thể có một công việc mới, một ngôi nhà mới, một người bạn đời mới, một đứa con mới. Bạn thậm chí có thể ở một đất nước mới. Nhưng xét về bên trong, bạn vẫn đang trải nghiệm những chu kỳ giống như trước – những dao động nội tại giống như trước, những biến chuyển hành vi giống như trước, những phản ứng tinh thần giống như trước, những khuynh hướng tâm lý giống như trước.
Mọi thứ đều đã thay đổi ngoại trừ trải nghiệm của bạn. Bạn có thể tiếp tục điều chỉnh môi trường bên ngoài,nhưng nó đều không có tác dụng bởi bạn chưa biết cách thay đổi nghiệp của mình. Dường như có thứ gì khác đang gỡ vào bảng điều khiến của bạn. Dường như có ai đó khác đang cầm lái chiếc xe của bạn.
Kể cả khi bạn tán dương những giá trị của sự không lệ thuộc, thì mọi điều về bạn – không chỉ là cách bạn quan sát, cảm nhận hay suy nghĩ, mà cả cách bạn ngồi, đứng hay bước đi – đều được những khuôn mẫu trong quá khứ của bạn quyết định.
Vấn đề là mọi người không nhận thức được độ siết chặt của nghiệp. Bạn có thể gặp phải tai nạn và mất mạng, nhưng nghiệp của bạn không bị phá hủy. Bạn có thể bị vỡ nát sợ và văng cả não ra ngoài, nhưng nghiệp vẫn cứ tiếp diễn! Nghiệp vận hành bến bi, dai dẳng và vi tế đến mức độ ấy. Thế nên, việc thoát khỏi chu kỳ của nghiệp thường có vẻ như là hiếm khi xảy ra.
Truyền thống yoga cho chúng ta biết rằng ngoài cơ thể vật lý (annamayakosha), mỗi con người có một cơ thể tâm trí (manomayakosha) và một cơ thể năng lượng (pranamayakosha). Còn có những cơ thể vi tế hơn, được gọi là cơ thể dì thái (vignanamayakosha) và cơ thể hỷ lạc (anandamayakosha). Song về cơ bản, quá trình tích lũy của nghiệp xảy ra ở ba lớp cơ thể đầu tiên: vật lý, tâm trí và năng lượng,
Do đó, kể cả khi bạn phá vỡ thân xác và trí óc của mình, năng lượng sống của bạn vẫn tiếp tục mang dấu tích của nghiệp, giống như một ổ cứng máy tính. Hệ thống sao lưu này hiệu quả đến mức cả khi bạn mất đi thân xác và trí óc, bạn vẫn không đánh mất nghiệp của mình.
Khi khai mở cho các nhóm vào một quy trình tâm linh nào đó, năng lượng của mỗi người hoạt động mối khác, tùy thuộc vào thông tin nghiệp của họ. Dù rằng tất cả mọi người đều trải qua cùng một quy trình, nhưng phản ứng năng lượng của mỗi cá nhân lại tùy thuộc vào loại nghiệp mà họ mang theo. Cơ thế năng lượng phản ứng theo loại phần mềm được ghi lên nó. Thế nên, phản ứng của hai người đối với cùng một buổi khai mở là không bao giờ giống nhau.
Nói một cách ngắn gọn, nghiệp hoạt động ở nhiều bình diện khác nhau. Bạn không thể giữ bỏ nó bằng bệnh tật hay tai nạn, hay chứng mất trí, chứng rối loạn tâm thần, hay cái chết. Bạn sẽ để ý thấy rằng kể cả những người có bệnh về thần kinh cũng hành xử không giống nhau. Câu trúc nghiệp của họ có thể mất kiểm soát, nhưng nó vẫn chỉ phối cách họ hành xử. Trừ khi nới lỏng được vòng kìm kẹp của nghiệp, còn không bạn chẳng có lối thoát nào cả.
Điều quan trọng cần nhân ra là bất kể điều gì có vẻ như được định sẵn trong cuộc sống của bạn thì cũng deu từng được chính bạn quyết định một cách vô thức. Bấy lâu nay, ban đã viết nên phần mềm của chính mình. Cách bạn viết phần mềm này định doat cách ban tư duy, cách ban cảm nhận, cách bạn hành xử cũng như những gì bạn mới gọi đến với cuộc sống của mình.Ở một số giai đoạn, những chuyện tốt lành dường như cứ thế xảy đến; ở một số giai đoạn khác, những tình huống bất lợi lại ập tới liên tục. Điều này hoàn toàn tùy thuộc vào những gì bạn có trong kho tích trữ nghiệp của mình.
Một điều mà chúng ta đang có gắng thay đổi thông qua yoga (và hy vọng là cả qua bài viết này) là loại mùi hương - vasana - mà bạn bung tỏa vào thế giới.
Ngày đó, các vị thấy tu này sống biệt lập, thanh tịnh và không hề tạo ra hệ quả nào ở thế giới bên ngoài. Thế nhưng, họ vẫn lưu lại một dấu tích sâu nặng đến mức tối có thể biết được mọi điều về đời sống cũng như quá trình tu tập tâm linh của họ. Những thế lực cai trị quyền thế của thời đại đó ít nhiều đã bị lãng quên. Những kẻ giàu có nhất cũng như những người đàn ông và phụ nữ thông thái nhất của thời đại đó đều đã bị xóa sạch khỏi trí nhớ của chúng ta. Nhưng đến hôm nay, những vị thầy tu bình dị này vẫn sống động hệt như chính họ cách đây mười chín thế kỷ! Những câu chuyện của họ vẫn sẵn ở đó cho những ai có khả năng tiếp nhận, và họ vẫn có thể truyền cảm hứng cho chúng ta đến tận ngày nay. Đây chính là bản chất của việc tu tập năng lượng nội tại một cách đúng đắn. Nó tồn tại vĩnh viễn.
Năng lượng của mỗi cá nhân đều kèm theo một mùi hương nào đó. Thân xác trở về với đất; thế nhưng, phân tồn dư từ mỗi suy nghĩ, mỗi hành động, và trên hết, từ năng lượng của chúng ta vẫn vương vất mãi. Dấu tích này có thể lưu lại đến hàng thiên niên kỷ sau khi chúng ta chết đi. Việc tu tập năng lượng càng có ý thức, nó lại càng tốn tại lâu dài.
Loại di sản mà chúng ta để lại cho hành tinh này tùy thuộc vào chính chúng ta. Nhận thấy rằng mọi hành động đều tạo ra một hệ quả, họ đã lựa chọn sống tỉnh thức. Kết quả là họ đã đạt được một dạng bất tử mà những người giàu có và quyền lực trong lịch sử thế giới hiếm khi đạt được.
Xét cho cùng, cuộc sống không phải là khổ đau hay hạnh phúc , nó là thứ mà bạn tạo ra , nó là cái mà bạn muốn nó trở thành
Hạt giống của ý muốn
Vậy điều gì quyết định ý muốn của con người? Tại sao một số người sống với tâm bao dung bao hàm hơn còn một số khác thì có tâm loại trừ kén chọn hơn?
Hãy nhìn nhận thật kỹ vấn đề này. Bạn sẽ thấy về cơ bản, ý muốn được tạo thành từ niềm tin rằng bạn là một thực thể tồn tại tách biệt – một cá nhân. Nói cách khác, chính sự đồng nhất hóa với tính cá nhân là yếu tố quyết định nên ý muốn của bạn.
Cụm từ quan trọng ở đây là sự đồng nhất hóa. Nếu bạn không đồng nhất hóa bản thân với cảm thức tách biệt này, bạn sẽ không tích lũy nghiệp. Nếu sự đồng nhất hóa của bạn bao dung bao hàm tất cả, đó sẽ chính là hồi kết cho chu kỳ nghiệp của bạn!
Đáng tiếc là sự đồng nhất hóa của mọi người với những quan điểm hạn hẹp về tính cá nhân đã khiến họ tương tác với thế giới một cách có chọn lọc thay vì bao dung bao hàm. Sự dao động không ngừng nghỉ giữa yêu và ghét, thiện cảm và ác cảm, lại càng củng cố cảm thức tách biệt của họ. Theo thời gian, những điều mà họ thích và không thích kết tụ lại thành một tính cách và tạo ra nhiều nghiệp hơn. Lúc này, tính cá nhân trở thành một ngục thất thay vì một đặc ân.
Vậy làm thế nào để một người không tự đồng nhất hóp mình với ham muốn? Làm thế nào để có ham muốn mì không mang tính cá nhân, có chủ đích mà không mang tính đồng nhất hóa? Logic ở đây hết sức đơn giản: tính cá nhân chỉ là một điều huyễn tưởng. Nó là một ý niệm,chứ không phải là một thực tại của sự sống. Chúng ta đã chia nhỏ thế giới của mình vì sự thiếu hiểu biết.
Một khi chạm đến được nền tảng của trí tuệ vốn là cơ sở của mọi tạo vật, bạn nhận ra rằng bạn không hế tách biệt khỏi bất kỳ ai hay bất kỳ điều gì. Bạn được liên kết chặt chẽ, không thể tách rời với phần còn lại của vũ trụ này. Cơ thể của bạn vốn đã biết rằng nó là một phần trong điệu múa phân từ vĩ đại của vũ trụ. Nó biết rằng nó sẽ không thể sống sót được một giây nếu không có sự tương tác với không khí, nước, ánh nắng và đất. Thế nhưng, tâm trí của bạn lại tin vào điều ngược lại; nó tin chắc rằng nó là một thực thể có giới hạn. Cho nên, bất kỳ ý muốn nào dựa trên hiểu biết hạn chế này đều là đi ngược lại với thiết kế căn bản của cội nguồn sáng tạo. Tất cả mọi hành động chịu sự thúc đẩy của một ý muốn hạn hẹp và thiển cận như vậy đều luôn tạo ra nghiệp. Hay nói cách khác, cuộc sống ngày càng trở nên thôi thúc khó cưỡng.
Con người xuất hiện trên hành tinh này với một khả năng to lớn: đó là khả năng trở nên tự do tuyệt đối. Nên văn hóa yoga đã lặp đi lặp lại nhiều lần về điều này. Mọi loài động vật khác đều mang theo một bản tính cố định. Chúng chỉ đơn thuần hoạt động dựa trên bản năng. Cũng bởi vậy mà chúng tích lũy nghiệp ở mức tối thiểu. Trái lại, con người sở hữu một khả năng đáng kinh ngạc trong việc chuyển hóa và vượt lên trên những bản năng này.
Khi hành động của bạn không còn liên quan đến bạn, khi chúng đơn thuần dựa trên những yêu cầu của tình huống hiện tại, khi tính tư lợi hạn hẹp không còn kích động ý muốn của bạn, đó là lúc bạn chấm dứt quá trình tạo ra nghiệp. Sự giải thoát của bạn được bảo đảm.
Tất nhiên là chuyện này nói thì dễ hơn làm. Vấn đề ở đây là mọi người đã quên mất cách bao dung bao hàm với cuộc sống. Bởi lẽ sống có chọn lọc, nên họ rơi vào cái bẫy của sự vướng mắc. Hoặc là họ sống theo cách có chọn lọc, dựa trên những điều họ thích và không thích, hoặc là họ lựa những triết lý sống yếm thế, phủ nhận thực tại và dứt bỏ cuộc sống. Trong cả hai trường hợp trên, nghiệp đều không ngừng gia tăng.
Tác nhân chính gây ra đau khó cho con người không phải là thân thể tật nguyễn hay sự nghèo đói. Tác nhân gây đau khổ cho con người là chính tự thân mỗi người.
Trước hết, chúng ta hãy vạch rõ điểm khác biệt giữa đau đớn và đau khổ. Cảm giác đau đớn thuộc phạm vi cơ thể. Cảm giác đau đớn xuất hiện mỗi khi cơ thể gặp bất cứ tổn thương nào đó. Cảm giác đau đớn là cách cơ thể cảnh báo bạn rằng có điều gì đó không ổn, động thái đó cần phải được chú ý đến. Cảm giác đau đớn vốn hữu ích. Nó là một lời cảnh tỉnh quý giá. Trái lại, cảm giác đau khó thuộc phạm vi tâm lý. Nó là do bạn tạo ra. Nó hoàn toàn được chính bạn sản sinh ra. Bạn không có quyền lựa chọn đối với cảm giác đau đớn, nhưng bạn có quyền lựa chọn đối với cảm giác đau khổ. Bạn luôn luôn có thể lựa chọn không đau khổ.
Vậy thì không phải hoàn cảnh bên ngoài gây ra đau khó. Mà là cách bạn phản ứng với hoàn cảnh đó, Nghiệp không phụ thuộc vào những gì xảy đến với bạn; nghiệp phụ thuộc vào cách bạn phản ứng với những gì đang xảy đến với mình
Nghiệp có nghĩa là hành động. Hành động của ai? Hành động của tôi. Trách nhiệm của ai? Trách nhiệm của tôi. Nếu bạn hiểu công thức đơn giản này, nghiệp sẽ diễn tiến tốt đẹp. Không cần đến bất kỳ học thuyết phức tạp nào cả. Chỉ cần nhìn nhận theo cách này: “Con người hiện tại của tôi là do tôi tạo ra. Con người của tôi ngày mai cũng là do tôi tạo ra.” Đó là nghiệp. Đó là phương thức sống năng động nhất
Cuộc tranh luận về vận mệnh và chiêm tinh học
Vậy còn số phận, vận mệnh, hạn vận thì sao? Những điều trên có đóng vai trò định đoạt cuộc sống của chúng ta không? Những khái niệm này có liên quan chút nào đến cách chúng ta lý giải về nghiệp không?
Đã đến lúc phá vỡ một số quan niệm hoang đường ngay lập tức. Thứ mà bạn gọi là số phận thực chất chỉ là một tình huống trong cuộc sống mà bạn đã vô thức tạo ra cho bản thân. Vận mệnh của bạn chính là thứ mà bạn đã tao ra trong vô thức. Nếu bạn trở nên có ý thức một trăm phần trăm, vận mệnh của bạn sẽ trở thành một sự sáng tạo có ý thức. Nếu vẫn chìm trong vô thức, bạn sẽ viện đến những từ như số phân rồi ý trời nhằm gắn mác cho tình thế khó khăn của mình. Đơn giản vậy thôi.
Mỗi hành động mà chúng ta thực hiện đều có một hệ quả. Việc hệ quả đó ra hoa kết trái ngay hôm nay hay ngày mai hay mười năm sau không quan trọng. Mấu chốt ở đây là nó luôn luôn ra hoa kết trái bằng cách này hay cách khác. Vậy là một số việc làm mà bạn đã vô thức thực hiện từ nhiều năm về trước có thể có hệ quả vào ngày hôm nay. Bạn có thể lựa chọn gọi nó là số phân. Nhưng bạn cũng có thể gọi nó là nghiệp của bạn, trách nhiệm của bạn.
Thuật chiêm tinh chỉ là một lộ trình có thể xảy ra đối với cuộc đời bạn, dựa trên những khuynh hướng và đặc tính di truyền của bạn
Có tính tâm linh tức là lúc này bạn đang quyết tâm nắm giữ chính tiến trình của sự sống và cái chết trong tay mình. Nó có nghĩa là lúc này bạn tuyên bố với bản thân mình rằng: "Không quan trọng tổ tiên của tôi là ai, vật chất tạo nên nghiệp của tôi là gì, quá khứ của tôi như thế nào. Tôi đã quyết định con đường mình sẽ đi. Tôi quyết tâm hướng đến sự giải thoát cho chính mình."
Trong mọi trường hợp, cung Hoàng đạo chỉ là một cách thức tìm đường vượt qua những chướng ngại có thể xuất hiện. Nó chưa bao giờ là một kịch bản cuộc sống đế mù quáng đi theo. Kỳ thực, nếu bạn đang bước trên con đường tâm linh, những nhà chiêm tinh uy tín sẽ không bao giờ đưa ra dự đoán về bạn. Có tính tâm linh nghĩa là bạn cam kết lập biểu đó cho vận mệnh của chính bạn. Khi bạn ở trên một con đường như vậy, về bản chất, điều mà bạn đang nói với thế giới là “Tôi không cuốn theo chiều gió. Tôi tự lèo lái chính mình."
Nếu bạn có ý thức trong mọi khoảnh khắc rằng mọi vật và mọi người trên thế gian này đều là của bạn, vậy thì bạn không cần đến bất kỳ luật lệ nào cho bạn biết mình nên hay không nên làm gì. Bạn đã thay đổi danh tính nền tảng của mình. Lúc này, những ranh giới nghiệp của bạn tan biến và bạn trải nghiệm cảm giác không có giới hạn. Một danh tính mới của sự bao dung bao hàm và lòng tận tâm được sinh ra.
Kho lưu trữ ký ức khổng lồ
Chúng ta hãy xem xét bốn khía cạnh đầu của ký ức; những khía cạnh mà trong đó ý muốn cá nhân không đóng vai trò gì.
Ký ức nguyên tố chỉ cách mà những khối cấu tạo trong hệ thống cơ thể bạn - đất, nước, lửa, không khí và ether-hình thành nên con người bạn hiện tại. Chúng mang theo những ký ức từ thuở thế giới mới bắt đầu được tạo ra.
Ký ức nguyên tử – những khuôn mẫu dao động của các nguyên tử cấu thành nên cơ thể bạn – định hình hệ thống cơ thể bạn chi tiết hơn nữa.
Ký ức tiến hóa cải tiến khía cạnh sinh học của bạn: Chính phần mềm tiến hóa này khiến bạn là một con người chứ không phải là một con vật chẳng hạn. Kể cả nếu bạn có ăn đó của chó mèo, bạn vẫn cứ là một con người! Mã tiến hóa này được khắc sâu vào ADN của bạn.
Vậy cơ thể bạn là gì? Như chúng ta đã thấy, nó chỉ là một sự tích lũy của thức ăn, nước và không khí mà bạn hấp thụ từ hành tinh này. Thứ vật chất mà bạn gọi là đất và thứ vật chất mà bạn gọi là cơ thể vốn dĩ không khác nhau. Nhưng một tập hợp phức tạp của những ký ức đã chuyển hóa thứ vật chất này tới mức khó có thể nhận ra được. Vẫn là nguồn đất đó chuyển hóa thành đó ăn, khi bạn ăn nó, nó nuôi dưỡng bạn và tạo nên bạn là một con người,chứ không phải một cái cây hay một chú chó. Đặc ân được làm người trong cuộc sống này chủ yếu là nhờ vào ký ức tiến hóa.
Cùng những phần tử của nước uống, không khí và thức ăn ở thế giới bên ngoài lại vận hành khác nhau bên trong mỗi con người. Ngay khi bạn nuốt chúng vào, chúng bắt đầu hoạt động theo những cách thức vô cùng khác nhau. Nước trong một cái chai khác xa với nước bên trong cơ thể bạn. Trái cây của thế giới bên ngoài hoạt động hoàn toàn khác một khi nó ở bên trong bạn. Biến đổi này chủ yếu là do sự tác động qua lại giữa ký ức nguyên tử, ký ức nguyên tố và ký ức tiến hóa bên trong bạn.
Tất cả chúng ta đều có chung những phương diện nhất định của ký ức: phương diện nguyên tố, phương diện nguyên tử và phương diện tiến hóa. Tuy nhiên, nghiệp di truyền và nghiệp cá nhân của chúng ta lại khác nhau. Ký ức di truyền được truyền lại trong gia đình, quyết định một số đặc điểm chung về cơ thế vật lý và tâm lý.
Bên cạnh bốn loại ký ức cấu thành nên nghiệp tập thể của chúng ta là bốn loại ký ức mà trong đó ý muốn cá nhân đóng vai trò quan trọng: chúng cấu thành nên nghiệp cá nhân của chúng ta.
Đầu tiên là ký ức nghiệp cá nhân: đó là một cuộc tấn công ồ ạt chớp nhoáng của những ấn tượng đã định hình nên chúng ta theo thời gian và biến chúng ta trở thành những con người khác biệt; mỗi cá nhân lại có những điểm độc đáo, những sự yêu ghét, những thói quen và sở thích riêng. Mỗi người đều mang theo một kho ký ức nghiệp riêng đổ số, chính vì lẽ đó mà không bao giờ có hai con người nào, kể cả sinh đôi, là hoàn toàn giống nhau.
Sự tương tác liên tục hằng ngày với môi trường vật lý và văn hóa ngay trước mắt cũng có tác động đến hệ thống của chúng ta, quyết định cách thức cơ thể và tâm trí phân ứng với thế giới và tạo ra ký ức giác quan.
Tiếp theo, chúng ta có ký ức bất tỏ tường, một nhà kho không lồ chứa các thông tin chung và thông tin riêng vốn được tích lũy từ hàng kỷ nguyên về trước; đây là một loại ký ức mà chúng ta không nhân thức được. Nó là một nén tảng, tựa như nền móng của một ngôi nhà; nó âm thầm tác động đến cách bạn thu thập ký ức tỏ tường – phần công trình xây dựng bên trên của bạn. Ký ức tỏ tưởng là sự tác động của toàn bộ các thông tin có ý thức mà mỗi người mang trong mình.
Tám phương diện này của ký ức không phải là những lớp màng tách rời nhau. Chúng nối chặt với nhau, và chính những mối liên kết này tạo ra muôn hình vạn trạng những con người mà ta nhìn thấy xung quanh. Các lớp màng này cấu thành nên toàn bộ khối nghiệp của một con người.
Quá trình tiến hóa là một quá trình mà khối ký ức được tích lũy không ngừng tự bồi đắp chính nó nhằm đạt tới những khả năng ngày càng cao hơn của sự sống. Nhưng con người, vốn chính là đỉnh cao của sự tiến hóa, có thế vượt lên toàn bộ khối ký ức được tích lũy này và trở thành kiến trúc sư cho vận mệnh của chính mình
Kho nghiệp khổng lồ
Đằng sau mỗi cá nhân là một kho nghiệp không ló toàn bộ ký ức đã được tích lũy, trong tiếng Phạn được gọi là sanchita. Ở dây, chúng ta hãy đơn thuần gọi nó là Nghiệp Tích lũy. Đây giống như một kho chứa hàng rộng lớn, lưu trừ tám loại ký ức: nguyên tố, nguyên tử, tiến hóa, di truyền nghiệp cá nhân, giác quan, tỏ tường và bất tỏ tường.
Chúng ta mang theo lượng thông tin không ló này bên mình mọi lúc. Lượng có thể khác nhau, nhưng mỗi cá nhân đều thừa hưởng và mang theo kho nghiệp đồ sộ này,
Giờ thì bên trong kho chứa khổng lồ những ký ức được tích lũy này, có một nhân tố quan trọng được gọi là Nghiệp Khoán. Bản thân Nghiệp Khoán lại bao gồm hai khía cạnh. Hãy gọi chúng là Nghiệp được thực thi trong Hiện tại và Nghiệp được thực thi trong Tương lai.
Mọi sự bắt đầu như thế nào ?
Trí tuệ thuần khiết tạo ra ký ức từ chính nó, phần còn lại của sự sáng tạo phóng chiếu ký ức như thể là trí tuệ
Trí tuệ sáng chế ra ký ức
Bạn có thể cảm nhận làn gió nhẹ lướt trên khuôn mặt mình và giọt nắng ấm chiếu lên da, nhưng bạn không tích lấy những bụi bẩn vô ích và không phó mặc trước những thay đổi của thời tiết. Mục tiếp sau đây cho phép bạn bước vào hành trình trở về nhà bằng cách chỉ bạn con đường mà những nhà hiền triết vĩ đại đã biết tới từ xa xưa: cách bạn có thể ở trong thế giới này nhưng không thuộc thế giới này.
Con đường này gợi nhắc bạn rằng mặc dù nghiệp bó buộc bạn, nhưng nếu bạn xử lý nó đúng đắn, nghiệp cũng có thể là bàn đạp tiến tới tự do.
Vậy cội nguồn đó ở đâu?
Bên trong bạn.
Chính vì bạn là sự sống nên bạn mới có khả năng thắc mắc về cội nguồn của sự sống.
Vậy câu hỏi là, Bạn sẽ bằng lòng với nhận biết rằng cơ thể mình chỉ được tạo thành từ da, thịt và xương, hay bạn sẽ tìm kiếm chính cội nguồn của sự sáng tạo bên trong bạn?
Nếu bạn chỉ biết đến phương diện thể xác, bạn sẽ sống theo một kiểu nhất định. Nếu bạn biết đến những phương diện tâm lý và cảm xúc trong cuộc sống, bạn sẽ sống sâu sắc hơn. Nhưng nếu như bạn chạm được đến chính cội nguồn của sự sống, thì bạn đã sẵn sàng với ơn phước. Toàn bộ cuộc sống của bạn bỗng trở nên thần thánh.
Đi một mình
Một điều mà tất cả những người tìm cầu cần ghi nhớ là hành trình nội tại chỉ có thể được thực hiện một mình. Một khi nhân thức này lóe lên, nó đánh dấu sự hình thành của tính tâm linh. Nhân thức này đôi khi gây sợ hãi cho những ai quen sống tập thể, quen cùng nhau đưa ra những quyết định trong cuộc sống. Đúng là bạn có thể đi cùng nhau ở thế giới bên ngoài
Cơ thể vật lý
Như chúng ta đã bàn đến trước đó, nghiệp tự tạo thành ở ba cấp độ cơ bản: những sự biến động tâm lý, những phản ứng hóa học và những cảm giác. Thân xác cảm nhân bằng các giác quan là biểu hiện ngoài cùng của tâm trí vô thức. Tâm trí vô thức lại chịu chi phối của một thư viên ký ức nghiệp đó số. Ký ức nghiệp này cứ thế biểu hiện ra mọi lúc mà không cần ban chấp thuận. Bởi vốn là một biểu hiện vô thức, nên nó khiến bạn trông giống như một mớ hỗn độn. Nhưng một khi bạn có ý thức về nó, nó có thể trở thành thông tin hết sức hữu dụng.
Trong số 114 luân xa (trung tâm năng lượng) ở cơ thể người, vật chất nghiệp tập trung quanh một số luân xa cụ thể. Những luân xa này gắn với những khớp nối và giao điểm nhất định trong cơ thể. Lớp hóa chất lắng đọng lại tại đây theo thời gian.
Bạn có thể cố gắng quyết tâm thay đổi những thói quen đơn giản, nhưng rồi chỉ sau một vài hôm, bạn lại thấy mình tái diễn những thói quen đó. Vượt ra khỏi những giới hạn của nghiệp không phải là chuyện dẻ dàng nếu bạn không đồng thời xử lý chúng ở các cấp độ hóa học và sinh lý.
Hatha yoga là một phương pháp giảm trừ nghiệp hoàn toàn có ý thức bằng cách cử động và kéo giãn cơ thể theo nhiều cách thức. Tuy nhiên, điều này đòi hỏi quá trình tập luyện. Sau đây là một bài thực hành đơn giản cho phép bạn dịch chuyển từ bên ngoài vào bên trong, từ cơ thể đến tâm trí: từ cảm giác phía ngoài cùng, đến lớp hóa chất lắng đọng bên trong cơ thể, đến tâm trí cùng những lối tư duy và hành động cố định của nó.
215
Hãy nhắm mắt lại. Giờ bàn tay lên phía trước mặt, rồi nhẹ nhàng công duỗi các cơ ở bàn tay mà không nhất thiết phải cử động bàn tay. Bạn sẽ nhận thấy nhiều cảm giác. Chú tâm quan sát những cảm giác đó hết mức có thế. Công duỗi hoàn toàn bàn tay. Nhận biết sự co giật của từng cơ ở bàn tay của bạn.
Nếu có thể ý thức được những cảm giác nhỏ nhất ở bàn tay, khi đó bạn đã sẵn sàng thực hiện bài tập này cho toàn bộ cơ thể. Tiếp tục nhắm mắt. Giờ thì căng duỗi toàn bộ cơ bắp trong cơ thể và theo dõi các cảm giác.
Đừng biến đây thành một bài tập máy móc. Hãy cho phép bản thân biến nó thành một sự vận động tinh tế giống như bạn đang nhày, kéo giãn thật nhẹ nhàng từng thở cơ trong cơ thể bạn và dõi theo mọi cảm giác.
Quá trình đơn giản này giúp giải phóng lớp hóa chất lắng đọng trong cơ thể vốn tích tụ suốt bấy lâu nay do vô số thay đổi và dao động thất thường trong tư duy và cảm xúc. Đây là một cách giải phóng chúng và đồng thời trong quá trình đó, loại bỏ lớp lắng đọng của nghiệp. Trong quá trình đó, cách thức bạn cảm nhận và trải nghiệm thế giới sẽ được biến đổi.
Hơn nữa, đây còn là một cách thức hữu hiệu để bắt đầu trau dồi sự tỉnh thức. Nhìn chung, mọi người đều trú ngụ trong cơ thể mà không hề có ý thức. Chỉ khi nào bị đau răng hoặc đau lưng, họ mới đột nhiên có ý thức về cơ thể. Thời gian còn lại, mặc dù cơ thể vẫn ở đó, nhưng con người trú ngụ trong cơ thể một cách vô thức. Thế nên, một trong những cách đơn giản nhất để bắt đầu nuôi dưỡng trạng thái tỉnh thức là bắt đầu có ý thức về cơ thể.
Sự tỉnh thức không dừng lại ở đó; nó đào sâu hơn vào nhiều phương diện khác. Nhưng việc bắt đầu từ cơ thế – vốn là một yếu tố bất biến trong cuộc đời bạn -cho bạn cơ hội để thực hành duy trì liên tục trạng thái tỉnh thức.
Cơ thể tâm trí
Tạo khoảng cách với cấu trúc nghiệp
Mục tiêu cốt yếu của thiến là tạo một khoảng cách nhất định giữa bạn với các cơ thể vật lý, tâm trí và năng lượng của ban. Cơ thể tâm trí là một đơn vị sản xuất chính của nghiệp. Nếu bạn nhìn ra được rằng tâm trí bạn là nguồn chính sản sinh nghiệp, vậy thì bạn đang đi đúng hướng. Một khi có khoảng cách giữa bạn và tâm trí thì ắt có một khoảng cách khỏi quá khứ. Giờ thì mọi ký ức đều sẵn đó khi bạn cần đến chúng, nhưng chúng không còn có sức mạnh chi phối bạn.
Mục tiêu là một ngày nào đó tạo ra được một trạng thái bên trong mà ở đó bạn có trải nghiệm sống động rằng Tôi không phải là những sự tích lũy của tâm trí. Lúc này nghiệp không còn tác động đến bạn. Đây là bước đầu tiên hướng đến tự do.
Một xu hướng đang thịnh hành là cố gắng hồi quy tiến kiếp với hy vọng nhìn được vào cấu trúc nghiệp của một người. Điều này là tuyệt đối không cần thiết nếu một người thực tập theo con đường tâm linh. Phân tích nội dung của tâm trí là một chuyện không có hồi kết và hoàn toàn vô nghĩa. Người tìm kiếm tâm linh không hề muốn buông bỏ nghiệp một cách có chọn lọc. Mục tiêu là buông bỏ trọn gói.
Một khi có khoảng cách rõ ràng giữa bạn và tâm trí, nghiệp của bạn vơi bớt đi vô cùng nhanh chóng. Lúc này bạn đã ngừng tạo ra thêm nghiệp mới, điều này hết sức hữu ích. Theo thời gian, lượng nghiệp tích trữ cũ sẽ tản đi vô cùng nhanh chóng.
Lúc này bạn có thể nhìn ra được rằng Tâm trí tôi thuộc về tôi, nhưng tôi không phải là tâm trí tôi. Nó giống như việc lái một chiếc xe. Động cơ phản ứng với mọi điều ban muốn nó thực hiện, nhưng nó không phải là bạn. Khi gân bỏ quá mức với chiếc xe của mình, bạn có thể xem nó như là một phần của bản thân. Rất nhiều người làm như vậy! Nhưng khi bạn có thể tách bản thân khỏi tâm trí, khả năng kiếm soát tâm trí làm theo những gì bạn muốn sẽ gia tăng, Một khi có thể tách bạch bản thân như vậy, bạn không cấn phải lo lắng đến nghiệp một lần nào nữa.
Cơ sở của nghiệp hết sức đơn giản: bạn là khởi nguồốn của mọi gánh nặng của ban. Khi ban nhân thức rõ ràng được chuyện này, giá trị cốt lõi của bạn thay đổi. Nếu bạn xem người khác là khởi nguồn, bạn sẽ luôn bị phân tâm, mất phương hướng, cay đắng, chán nản, kích động và giận dữ. Khi bạn xem bản thân là khởi nguồn, bạn quay trở lại vị trí trung tâm. Lúc này, năng lượng của bạn được tập trung bên trong bạn. Thâm tâm bạn không còn đó lỗi hay nối xung lên với người khác. Bạn không còn là nô lệ của ngoại cảnh hay tâm trí.
Một khi hiểu rõ nghiệp là trách nhiệm của bạn, bạn tự do. Một khi tách bản thân khỏi tâm trí, bạn cũng tự do. Cả hai cách thức tiếp cận đều hiệu quả
Cái mà bạn gọi là nghiệp – các túi chứa những khuynh hướng và thiên hướng mà bạn mang theo bên mình – chỉ có ở trong ký ức và trí tưởng tượng của bạn. Thế nên nếu bạn ngụ trong khoảnh khắc này một cách sâu lắng, trọn vẹn, hoàn toàn, bạn tất buông bỏ được gánh nặng nghiệp của mình.
Đã đến lúc buông bỏ quá khứ. Sống tỉnh thức, và bạn sẽ thấy khoảnh khắc này không thể bị phân mảnh thành quá khứ và tương lai, thành bây giờ và trước đó. Mọi thứ từng được sáng tạo nên đều chỉ ở trong khoảnh khắc này, và mọi thứ sẽ được sáng tạo nên đều chỉ ở trong khoảnh khắc này.
Hiện tại là địa chỉ duy nhất của bạn. Ở đây và lúc này là chỗ trú ngụ duy nhất của bạn.
Cơ thể năng lượng
Đây không phải là về việc thực hiện những phép lạ Đây là về việc nhận ra sự nhiệm màu của sự sống vốn là bản chất của bạn
Ánh sáng
Đó là lý do vì sao tám nhánh của yoga (còn được biết đến là ashtanga yoga) được vạch ra một cách cụ thể: ba nhánh đầu tiên (yama, niyama và asana) được xem là khía cạnh lửa và có tính thanh tẩy; bốn nhánh sau cùng (pratyahara, dharana, dhyana và samadhi) được xem là khía cạnh ánh sáng và có tính khai sáng. Nhánh thứ tư -pranayama – được xem là bước chuyển tiếp trung gian, kết hợp cả lửa lẫn ánh sáng.
Yama và niyama là những nguyên tắc đơn giản, những việc nên làm và không nên làm trên con đường tâm linh, chẳng hạn như không sử dụng bạo lực; trung thành với sự thật, không trộm cắp; không tích trữ của cải, thanh khiết, sach sẽ; thực tập; vân vân và vân vân. Chúng tạo môi Khi một người đã được khai sáng, những việc nên làm và trường thích hợp cho sự tiến hóa tâm linh của một người, không nên làm này không còn mấy quan trọng. Khi lòng trắc ẩn bên trong ban ngập tràn và tính chất thần thánh bắt đầu hiển hiện, bạn không còn cần phải tuân theo một phép tắc nào. Bản tính con người ở ngưỡng này biết chính xác những việc cần làm đối với mỗi một tình huống cụ thế. Song những nguyên tắc đạo đức đơn giản này được lập ra vì lợi ích của những người mới bắt đầu hành trình tâm linh.
Tất nhiên, asana là những tư thế yoga được người tìm kiếm tâm linh thực tập ở một mức độ tỉnh thức nhất định Chúng là một phương pháp điều khiến năng lượng nội tại của bạn theo một chiều hướng cụ thế, một phương pháp nhào nắn cơ thể hướng đến một khả năng cao hơn. Nếu từng làm bánh mì, bạn sẽ biết rằng chất lượng bánh tùy thuộc vào chuyện bạn nhào bột hiệu quả đến đâu. Chát lượng của một chậu đất tùy thuộc vào chuyện đất sét được nhào như thế nào. Tương tự, asana hướng đến chuyện nâng cao trạng thái ý thức bằng cách nhào nắn kỹ lưỡng cơ thể. Đây chính là chiều sâu của bộ môn yoga: nó đi từ cái bên ngoài vào cái bên trong, nhắc nhở chúng ta rằng chuyện thực tập một cách có ý thức ở cấp độ cơ thể có thể thay đổi cách ta tư duy, cảm nhận và trải nghiệm cuộc sống và cuối cùng có thể dẫn dắt ta đến những khả năng tâm linh cao hơn.
Nhánh thứ tư, pranayama, đòi hỏi việc xử lý prana, hay năng lượng sống, một cách có ý thức. Đây là giai đoạn trung gian của cả lừa và ánh sáng, bởi về bản chất, nó vừa có tính thanh tẩy vừa có tính khai sáng.
Pratyahara – quay vào bên trong – là một nhánh quan trọng của yoga và là thách thức lớn nhất ở kỳ nguyên hiện đại, kỷ nguyên mà con người ta bị những tác nhân ngoại cảnh làm cho phân tán nhiều hơn bao giờ hết. Nó đòi hỏi xem xét cả cơ thể và tâm trí như những sự tích lũy bên ngoài và yêu cầu một sự giũ bỏ hoàn toàn khỏi cơ thể và tâm trí.
Dharana là sự chú ý bất biến, liên tục vào bên trong, dựa trên tiến để rằng bất kể thứ gì bạn kiên định chú ý vào đều là thứ bạn sẽ có kết nối. Trong một kỷ nguyên mà các phương tiện truyền thông điện tử có ảnh hưởng lớn và số lượng người mắc ADHD¹ tăng lên theo cấp số nhân, nhánh này cũng lại càng trở nên thách thức hơn bao giờ hết.
Dhyana là một trạng thái đắm chìm, hay thiền, khi không còn sự phân chia giữa bạn và thế giới bên trong (thế giới mà bạn chú ý đến trong quá trình thực tập dharana). Lúc này hai trở thành một.
Ở giai đoạn cuối cùng, samadhi, một người đã hoà tan vào hư không. Có một sự bình thân tuyệt đối bởi lẽ tâm trí phân biệt đã lắng xuống. Lúc này, cái siêu việt bắt đầu thị hiện.
Sự thanh tẩy, hay đốt cháy nghiệp, là cần thiết đối với những người bị vướng mắc và thôi thúc khó cưỡng về tâm lý. Nếu chưa đi qua quá trình đốt cháy này, phần lớn mọi người sẽ không thế thiến. Nhưng một khi sự thiến bắt đầu, con đường này không còn liên quan đến chuyện đốt cháy nữa; thay vào đó nó là một tiến trình soi chiếu nhằm tạo ra khoảng cách nhất định giữa bạn với các khía cạnh thể xác và tâm lý của bạn. Đây là hành trình hướng đến tự do.
Hầu hết những người thực hành tâm linh đều sẽ xác nhận chuyện này. Chín mươi phần trăm trong số họ không thể thiển; chỉ sau khi thực tập một phương pháp nung cháy bản thân và đốt sạch những nghiệp mang tính thôi thúc khó cưỡng thì họ mới có thể nhắm mắt và ngồi yên. Vậy nên sadhana lý tưởng là sự cân bằng giữa hai khía cạnh lửa và ánh sáng. Về phần tôi, khía cạnh lửa là chuyện bình thường, bởi lẽ tôi không thể chịu nổi sự vô vị. Tôi chọn sự cuồng nhiệt hơn là tẻ nhạt và thiếu sức sống! Thế nhưng những người lúc nào cũng đẩy lửa thì không dễ hòa hợp với những tình huống xã hội. Vậy nên tốt nhất là tạo ra một sự cân bằng giữa cả hai.
Một khi Nghiệp Khoán (prarabdha) của bạn được xửlý, một không gian nhất định bên trong bạn được thông thoáng. Điều này cho bạn chỗ để cảm nhận cuộc sống ở một mức thấu suốt nhất định. Bạn không cần xử lý mọi thứ khác, bởi lúc này ban nhin ra được rằng toàn bộ tác động của nghiệp đều là ảo. Một khi nhận rõ được điều này, bạn có thể dễ dàng buông bỏ nó khi cần thiết.
Xử lý toàn bộ Nghiệp Tích lũy (sanchita) của bạn là một quá trình rất dài, bởi lẽ lượng tích lũy vô cùng lớn. Thế nên đừng mất công khám phá xem bạn chứa gì trong kho; chuyện đó có thể kéo dài vô cùng tận, và rốt cuộc nhấn chìm bạn! Điểu nguy hiểm khi rà soát nghiệp của bạn là bạn rất có thể tìm thấy những chi tiết quý giá mà bạn muốn lưu giữ. Hãy cứ xử lý phần Nghiệp Khoán và tận dụng khoảng trống đó để buông bỏ hoàn toàn Nghiệp Tích lũy. Giây phút bạn đóng cửa hàng bán lẻ, kho hàng tổng chẳng khác nào một đống phế thải vô nghĩa! Vậy rồi đến đúng thời điểm, bạn đơn thuần tống khứ toàn bộ hàng trong kho và không tích trữ thêm nữa.
Vốn dĩ chính mặt trời chuyển hóa nước thành mây và cho nó một lớp tráng màu bạc. Nhưng giờ thì đám mây lại đang che khuất mặt trời! Bạn có thể làm không ngớt những vần thơ về đám mây ánh bạc tinh xảo này, nhưng rốt cuộc bạn sẽ lỡ mất mặt trời. Đây là bản chất của nghiệp. Dẫu cho có thể đẹp đẽ đến mấy, nhưng nó chặn đứng cội nguồn của sự sáng tạo. Có thể có nét đẹp trong một số khía cạnh của nghiệp. Nhưng đừng quên cội nguồn mà từ đó nó xuất hiện. Cội nguồn có thể là cái-không-gì-cả, nhưng ẩn tàng trong nó là một khả năng vĩ đại; khả năng trở thành mọi thứ
Sự tái liên kết của các luân xa hoặc các trung tâm năng lượng trong cơ thể con người có thể tạo ra những kết quả ấn tượng. Những sự can thiệp năng lượng có thể kết nối lại hoàn toàn hệ thống cơ thể con người và thay đối tác động của ký ức di truyền, ký ức tiến hóa và ký ức nguyên tố. Đó là những phương diện của ký ức vốn vô thức giới hạn chúng ta theo nhiều cách khác nhau. Trở nên tự do khỏi tác động của chúng hoặc hoặc học cách ngắt rời khỏi chúng khi cần thiết là một khía cạnh vô cùng quan trọng trong thực tập yoga.
Tùy thuộc vào lượng hoặc loại nghiệp mà trước giờ bạn thu thập, bạn đã phát triển những vasana nhất định khiến bạn đi theo những chiều hướng nhất định và thu hút những tình huống và con người nhất định trong cuộc sống.
Nếu bạn thấy mình đang liên tục thu hút nhầm người vào cuộc sống của mình hoặc lôi kéo những tình huống khó chịu vào mình, điều quan trọng là tạm dừng, lùi lại một bước, và xem thử làm thế nào để viết lại phần mềm vốn đã được vô thức cài đặt vào bạn bấy lâu nay.
Nó giống như thế này: Giả dụ bạn đang lái xe và rồi bạn mất lái. Điều đầu tiên bạn sẽ làm là gì? Bạn có thể muốn tặng con xe này cho kẻ thù của mình, có lẽ vậy! Nhưng sau ý nghĩ cám dỗ đó, điều đầu tiên cần làm là nhấn phanh và dừng chiếc xe lại, phải vậy không? Cuộc sống của bạn cũng như vậy. Khi mọi thứ đang mất kiểm soát theo cách không thể giải thích nổi, bạn cần tắt động cơ một lúc.
Hãy cho toàn bộ cổ máy suy nghĩ, cảm xúc và hành động tạm nghỉ một thời gian ngắn. Chỉ riêng việc tạm dừng và chú tâm vào cái bên trong bạn một khoảng ngắn thôi cũng sẽ tạo ra khác biệt. Bạn sẽ nhìn ra; mọi thứ sẽ tự điều chỉnh lấy.
Bạn không cần làm gì khác cả. Bạn không cần cầu xin thần linh can thiệp. Bạn không cần cầu xin sự trợ giúp của thiên thần hộ mệnh hoặc sự chỉ dẫn từ cõi trên. Bạn chỉ cần tạm dừng lại mà thôi. Bạn sẽ thấy tâm trí và cơ thể bạn hoạt động một cách kỳ diệu sau đó, đơn thuần là bởi bạn đã cho hệ thống của mình khoảng thời gian cần thiết để sửa chữa và chuyển đổi chính nó theo cách nó muốn.
Mục đích của yoga là mở ra nhiều không gian khác nhau bên trong bạn mà không phải là bạn. Ban đầu, phạm vi không phải là bạn này có thể chỉ là một đốm nhỏ. Dần dà, khi bạn nuôi dưỡng nó thông qua thực tập hoặc bắt đầu dọn sạch những mảnh nghiệp vụn vỡ, không gian này bắt đầu mở rộng. Rồi đến một ngày, không gian đó sẽ chiếm lĩnh mọi thứ bên trong bạn.
Đó là khi chúng ta có thể nói rằng bạn đã thực sự đạt đến trạng thái thiến. Lúc này bạn ở trong một trạng thái bình thản – samadhi - khí vũ điệu của tỉnh nhị nguyên không còn tác động đến bạn. Bạn có thể chơi trò chơi bên ngoài nếu muốn. Còn không, ở bên trong, bạn ổn thỏa đúng như thực chất của bạn. Bạn không còn bị đồng nhất hóa với trò chơi của “ta” và “người” nữa.
Người buông bỏ hoàn toàn những sự đóng nhất hóa hạn chế này đến mức họ không thể hành hoạt ở thế giới bên ngoài được gọi là avadhuta trong tiếng Phạn. Avadhuta là những nhà huyền môn đã du ngoạn ra khỏi ý thức phàm tục đến độ họ thành ra hoàn toàn giống như một đứa trẻ. Đôi khi họ còn bi xem là mất trí. Họ đã buông bỏ hoàn toàn trí năng đến mức không biết cách sinh tồn ở thế giới bên ngoài và cần được người khác chăm sóc.
Những trạng thái nội tại này có thể không kéo dài vĩnh viễn, nhưng chúng kéo dài một khoảng thời gian đáng kế, đôi khi là hàng năm trời. Đây là những trạng thái hạnh phúc và vi diệu, nhưng xã hội cần hỗ trợ cho những người ở trong tình trạng này, bởi họ không thể tự chăm lo cho bản thân.
Hệ thống chữa lành năng lượng
Một điều quan trọng là nhắc nhở bản thân thường xuyên nhất có thể rằng mọi thứ bạn xem là con người mình đều là một danh tính được đạt lấy mà thành.
Một cách đơn giản để đạt được nhận thức này là đảm bảo rằng trước khi đi ngủ mỗi tối, cơ thể bạn đều cạn kiệt sức lực. Bạn sẽ luôn luôn ngủ ngon và sâu giắc. Nhiều ý tưởng thừa thãi về con người bạn sẽ tan biến, và do đó giấc ngủ kiểu này cũng có thể mang tính hồi sinh về phương diện nghiệp.
Nhưng cũng có một bài tập tỉnh thức hơn mà bạn có thể thực hiện. Mỗi tối, hãy ngồi trên giường, tốt nhất là ngồi bắt chéo chân, nhắm mắt. Nhắc nhở bản thân rằng mọi ký ức đều là sự tích lũy. Mọi thứ về bạn đều là đạt lấy mà có: ý niệm của bạn về quốc tịch, sắc tộc, tôn giáo, mọi mối liên hệ của bạn về cái bạn thích và cái bạn không thích, cái bạn yêu và cái bạn ghét.
Một cách từ từ, nhẹ nhàng, hãy bắt đầu đặt sang một bên mọi thứ mà bạn có mối liên hệ. Điều này có thể hàm nghĩa là đặt sang một bên những con người, cũng như những tài sản vật chất của bạn. Hãy nhắc nhở bản thân rằng kể cả cơ thể bạn cũng là một sự tích lũy.
Hình dung rằng bạn đang hấp hối và bạn sẽ chết trong hai phút nữa. Gạt đi mọi thứ không phải là bạn – cảm giác, suy nghĩ và cảm xúc của bạn. Xem giấc ngủ của bạn như là cái chết sắp xảy đến. Mới đầu, bạn có thể cảm thấy phần nào sợ hãi và đấu tranh bên trong mình
Nhưng cảm giác đó sẽ trôi qua. Cứ ngồi như vậy rồi chỉ cần ngả lưng xuống trong khi vẫn nhắm mắt. Hãy đi ngủ theo cách này.
Nếu bạn làm vậy mỗi đêm, một lượng nghiệp lớn có thể được xử lý mỗi đêm. Nếu chìm vào giấc ngủ như thể bạn sắp chết, bạn sẽ thấy nghiệp gần như không còn tác động nào đến bạn. Theo thời gian, bạn sẽ thấy mình đang chuyển dần từ hành động thôi thúc khó cưỡng sang hiện hữu có ý thức.
Bạn sẽ tái sinh mỗi ngày
Nhận xét
Đăng nhận xét