BUDDHA - DUY THỨC - NGŨ UẨN

CẢ ĐỜI NGƯỜI CHỈ GÓI GỌN TRONG TIẾN TRÌNH NGŨ UẨN MÀ TA KHÔNG HAY BIẾT !!!

• Cuộc đời này có 8 Khổ 

1 - Sanh Khổ 

2 - Già Khổ

3 - Bệnh Khổ

4 - Tử Khổ

5 - Thương Yêu Xa Lìa Khổ

6 - Thù Ghét Phải Gặp Gỡ Khổ

7 - Ham Muốn Không Được Khổ

8 - Có Xác Thân Khổ

Tứ đại phân ly , Ngũ uẩn rã rời ( Mắt - Tai - Mũi - Lưỡi - Thân & ÓC )

Tất cả trung khu tổng hành dinh là nằm ở Khối Óc , Mắt - Tai - Mũi - Lưỡi - Thân chỉ cho chúng ta cảm giác còn Khối Óc cho chúng ta tư tưởng

Cảm Giác và Tư Tưởng hoàn toàn khác nhau .

Người bán thân còn cái biết , nhưng khối óc hư thì gọi là nhũn não . Bán thân là đứt dây thần kinh xúc giác nhưng óc vẫn còn phân biệt và cái biết . Nhưng nhũn não thì toàn thân vẫn còn cảm giác nhưng không biết & không phân biệt được .

Chúng ta niệm Phật thật ra không phải niệm bằng miệng mà chính xác là niệm bằng khối óc tư tưởng . Tư tưởng phân biệt nhớ đến Phật thì chính là do tư tưởng , còn niệm Phật là do miệng nhưng tư tưởng loạn động niệm thì không phải niệm Phật 

Con người chúng ta có 1 linh hồn nhưng có vô lượng xác thân. Linh hồn sẽ không bao giờ chết đi chỉ có thể xác mới chết . Dòng nước linh hồn luôn trôi , nhưng khi xuất hiện ham muốn thì dòng nước linh hồn này sẽ phát hiện dưới hình thức 6 cõi … khi hết thọ mạng thì hiện thân tại các cõi sẽ chấm dứt nhưng dòng nước linh hồn không chấm dứt 

Chính vì thế chúng ta niệm Phật không phải bằng miệng mà bằng Linh Hồn nhưng phải qua 5 uẩn ( Sắc - Thọ - Tưởng - Hành - Thức ) , 6 căn cũng phải qua 5 phần : 

- Phần 1 : Sắc uẩn - chưa có cái biết , chỉ nhận lấy sự vật

- Phần 2 : Thọ uẩn - là cái biết mà chưa có sự phân biệt , biết vui biết buồn , không vui không buồn , đây gọi là cảm giác ,mượn 5s thần kinh để phát hiện ( thị giác , thính giác , khứu giác , vị giác , xúc giác )

- Phần 3 : Tưởng uẩn - dùng óc để phát hiện tư tưởng , còn dây thần kinh để phát hiện vui buồn , không vui không buồn . Nếu gương mặt đang vui hỏi vì sao vui thì dây thần kinh không thể trả lời được mà khối óc trả lời . Chính xác là tư tưởng mượn khối óc để trả lời ( VD quạt máy quay không phải do quạt máy mà do luồng điện , hay luồng điện mượn bóng đèn để làm cơ quan phát ra ánh sáng ) 

Cảm giác mượn dây thần kinh để phát hiện ra cảm giác vui buồn , không vui không buồn nhưng cảm giác không phải là dây thần kinh ( ánh sáng không phải của bóng đèn mà của luồng điện , bóng đèn chỉ là cơ quan làm phát hiện thôi ) ( bạn nhức đầu nhưng không phải cái đầu nhức mà là dây thần kinh nhức , chính xác hơn là cảm giác của cái tâm mượn dây thần kịn để nó phát ra cái nhức )

Chính cái tư tưởng phân biệt làm cho mình khổ ( Đức Phật tu trên Linh Hồn còn chúng ta nhận xác thân này là mình , nhận cái cảm giác vui buồn là mình , nhận cái tư tưởng phân biệt này là mình , nhận cái ý chí quyết định hành động là mình , nhận cái kinh nghiệm kiến thức ký ức là mình) 

Nhận xác thân này là mình chính là 4 đường ác : Địa Ngục , Ngạ Quỷ , Súc Sanh , A Tu La . Nhận cái cảm giác là mình đó là Cõi Người , Trời Dục Giới , Trời Sắc Giới . Nhận cái ý chí kinh nghiệm kiến thức là Cõi Trời Vô Sắc …. (đại cương)

Khi con mắt nhìn thấy một sự vật , ví dụ thấy 1 cánh cửa thì đầu tiên cánh của nằm ở trên tròng đen con mắt thì gọi là sắc uẩn , và cánh cửa là vật lý , còn tròng đen gọi là sinh lý ( vật lý là sự vật chưa có cái biết , chưa có sự sống còn tròng đen là có sự sống và chưa có cái biết , còn tâm lý là có sự sống , có cái biết nhưng chưa có phân biệt , đó là cảm giác - thọ uẩn )

Phân biệt Căn - Trần - Thức , Vật Lý là Trần , Sinh Lý là Căn, Tâm Lý là Thức 

Căn là con mắt tròng đen tiếp xúc với cánh cửa là Trần , lúc bấy giờ tâm lý mới phát hiện ra cái cảm giác đầu tiên - thọ uẩn . Vậy thì con mắt tiếp xúc với cánh cửa gọi là Sắc Uẩn , sau đó dây thần kinh thị giác mới tiếp xúc với cái cánh cửa trên tròng đen chứ không phải cánh cửa bên ngoài , tròng đen phản chiếu như một tấm gương , sau khi tiếp xúc phản chiếu thì dây thần kinh mới rung động , thì cảm giác là cái tâm mới mượn cái rung động để phát ra cái vui cái buồn , không vui không buồn 

Khi không để ý ngũ uẩn sẽ bị loạn niệm , mơ màng , tâm muốn kéo đi đâu thì đi . Còn khi hiểu biết được nó sẽ làm chủ lấy nó . Cõi cực lạc là thấy nhưng không dính mắc 

Khi con mắt tiếp xúc sự vật thì sự vật là vật lý , con mắt sẽ là sinh lý , 2 cái này gọi chung là sắc uẩn - có hình tướng nhưng chưa có tâm , sau khi dây thần kinh thị giác tiếp xúc với sự vật phản chiếu trên tròng đen - bây giờ dây thần kinh mới rung động ( như quạt máy có điện vào sẽ hoạt động ) . Thì cái cảm giác mới mượn cái rung động để phát ra cái dễ chịu khó chịu , không dễ chịu không khó chịu - Cái này được gọi là Thọ Uẩn - nhưng chưa biết phân biệt 

Và cái thứ 3 - khi thấy vui quá được hỏi nhưng cái cảm giác không trả lời được . Nó mới đưa cái cảm giác vui buồn , không vui không buồn lên Óc , thì cái Óc bây giờ mới bắt đầu tiếp xúc và tư tưởng mượn cái Óc để trả lời , chứ cái Óc không phải là chổ để trả lời . Cái Óc là cái ống loa , còn cái hiểu biết nó nằm trên không gian và nó thuộc về linh hồn

Muốn tiếng nói tốt thì phải có 2 điều kiện Làn Sóng Mạnh & Ống Loa Tốt . Thì khối óc chúng ta chính là cái Ống Loa , còn tiếng nói là nằm trên không gian , nên tư tưởng nhớ lại , mà muốn nhớ lại thì tất cả kinh nghiệm , kiến thức học hỏi nó nằm ở trong Linh Hồn - Thức Uẩn . 

- Phần 4 : Hành Uẩn - Nhưng tư tưởng - Tưởng Uẩn nó không moi được , moi được nó là ý chí Hành Uẩn - tức là Nghiệp

NGHIỆP không thật , nếu thấy nó thật rồi thì trả hoài không hết , không bao giờ đắc quả được 

- Phần 5 - Thức Uẩn 

Như vậy , tiến trình của 5 uẩn là Sắc Uẩn - Thọ Uẩn - Thức Uẩn ( kho chứa , Linh Hồn ) - Nghiệp , Hành Uẩn lục lại kiến thức , ý chí để trả lời là Tưởng Uẩn

Nhớ Phật , Nghĩ Phật , Tưởng Phật là do Tư Tưởng , nhưng Tư Tưởng không có Linh Hồn là không có gì hết . Vì thế Linh Hồn mất là chúng ta mất hết 

VD : 5 thầy trò tây tạng đi thỉnh kinh - Sắc , Thọ , Tưởng , Hành , Thức 

Sắc Uẩn là con lừa , chúng ta cỡi nó mỗi ngày . Thọ Uẩn là Trư Bát Giới , ham ăn , ham ngủ , ham cảm giác vui , ghét cảm giác khổ . Tưởng Uẩn là Tề Thiên , phân biệt đủ thứ , lợi hại , vinh nhục , chế biến bày vẽ mọi thứ vì thế luân hồi sanh tử chính là đây . Cảm giác vui buồn khổ đau ai cũng có nhưng Phật không có Tư tưởng phân biệt và dính mắc vào Tư Tưởng , có cảm giác dễ chịu là Thích , muốn cảm giác này dễ chịu quá phải giữ cho lâu đó là Tham , nhưng giữ không được là Sân , cuối cùng chúng ta sống với Tham Sân . Chưa có thì mong nó có - Khổ , khi có rồi thì sợ nó mất - Khổ , khi nó mất đi rồi - Khổ càng nhiều . Rồi khi cảm giác khổ - Thọ tới chúng ta không muốn lại tìm cách đẩy lui nó , tìm đủ mọi cách là Tham , tìm rồi mà không hết cũng Khổ  

Cảm giác dễ chịu , khó chịu là cảm giác tự nhiên . Đã có thân trong cái nghiệp người là ai cũng có cảm giác dễ chịu , khó chịu hết . Nhưng dính mắc vào cái cảm giác này chính là ngạ quỷ , tìm cách phê phán cảm xúc này chính là tư tưởng - tưởng uẩn . Cung cấp chất liệu cho Tưởng Uẩn chính là Hành Uẩn ( Nghiệp ) - Kho chứa chất liệu chính là Thức Uẩn !

Duy Thức nói rằng ở trong Thức Uẩn đưa ra cung cấp cho Nghiệp- Hành Uẩn cung cấp cho Tư Tưởng - Tưởng Uẩn mới bày vẽ cho Cảm Giác , Cảm Giác mới sai khiến Xác Thân này . Cuối cùng qua 5 giai đoạn , khi tạo tác rồi cái Hành Uẩn  - Tư Tưởng đề nghị cái Ý Chí hành nghiệp sai cái thân đi hành động ( thân nghiệp ) kiếm cái miệng nói ( khẩu nghiệp ), tất cả là do ý chí sai khiến 

Vì vậy trong 3 nghiệp - Thân nghiệp , Khẩu Nghiệp , Ý Nghiệp thì Ý Nghiệp - Đại Tướng ( tư tưởng phân biệt ) rất quan trọng , nhưng do Quân Sư Tư Tưởng ( nương vào khối óc ) bày vẽ ,Vua Kho là Ý Chí Linh Hồn (không hình tướng)  

Ví Dụ : Tiến Trình của Khứa Giác 

Khi thắp nhang trầm bốc lên , mũi sẽ tiếp xúc với khói nhanh trầm là Sắc Uẩn , Gai bên trong mũi - sinh lý tiếp xúc với mùi hương nhang trầm là vật lý , Căn tiếp xúc với Trần thì chưa có cái biết là Sắc Uẩn 

Dây thần kinh khứu giác tiếp xúc với cái mùi thơm trên gai mũi , thì bây giờ dây thần kinh nó rung động , thì cái cảm giác thích không thích mới mượn cái đó phát ra cảm giác thích hay không thích . Và sau khi được hỏi tới cảm giác không trả lời đưa mới đưa lên trên đầu , sau đó tư tưởng mượn khối óc để trả lời , nhưng để trả lời thì phải nhớ lại trong linh hồn ( tôi nghe nói …. ) thì cái trả lời này chính là linh hồn chứa những kinh nghiệm kiến thức đó nhưng mà tư tưởng moi trong đó để trả lời , nghiệp chính là đi moi trong đó cung cấp cho tư tưởng , sau đó tư tưởng sẽ bày vẽ ra … Khi nghiệp nghe tư tưởng trình bày , Ý Nghiệp sẽ sai Miệng ( Khẩu Nghiệp ) Trình Bày , Thân Nghiệp đi Hành Động . Và tất cả những gì xảy ra sẽ quay lại chứa trong kho Linh Hồn dưới hình thức chủng tử A Lại Da Thức - nhớ lại Tàng Thức! 


Nhận xét

Bài đăng phổ biến